Skip to main content

Cái chết rốt cuộc có đáng sợ như chúng ta vẫn tưởng tượng?

Ngày xưa có một chàng trai trẻ tới gặp người thầy chân sư của mình và nói: "Thưa thầy, con rất sợ chết! Làm sao để tránh được nỗi sợ này?".

Vị chân sư hỏi lại: "Hãy nói cho ta biết, nếu con vay ai đó vài đồng và rồi khi phải trả lại thì con có sợ không?".

Chàng trai trẻ trả lời: "Tất nhiên là không! Con sẽ không sợ", chàng trai trẻ đáp.

Chàng trai không hiểu vì sao người thầy lại hỏi một câu như vậy nên hỏi dò: "Nhưng thưa thầy, điều này đâu có liên quan đến nỗi sợ của con?".

Vị chân sư nhặt một ít đất lên và giải thích: "Con từ cát bụi mà ra, con có được thân thể con từ món nợ phải hoàn trả. Mỗi miếng cơm con ăn, mỗi ngụm nước con uống đều làm tăng thêm khoản nợ đó. Mảnh đất con giẫm lên là viên chủ nợ quan trọng nhất, luôn gợi nhớ về món nợ này".

Vị chân sư ném nắm đất lên không trung và khi nó rơi xuống, ông nói tiếp: "Dù con trèo cao bao nhiêu, dù con tìm mọi cách thoát thân thế nào, con vẫn phải chết. Cuối cùng mặt đất sẽ ôm lấy con, không chừa chút nào.

Vậy nên để đương đầu với nỗi sợ này, đừng nên nghĩ rằng mình là người chủ của thân thể này, hãy chấp nhận sự thật là con chỉ là một người mượn chính lớp da thịt ấy.

Vì con không biết được việc thuê mượn này kéo dài bao lâu, nên hãy luôn nhớ rằng nó có thể chấm dứt bất cứ giây phút nào. Chúng ta đều là những con nợ và cuối cùng, món nợ ấy nhất định bị thu hồi. Mặc cho ta sợ hay không sợ".

Vị chân sư mỉm cười và hỏi: "Vậy hãy nói cho ta biết, liệu có điều gì đáng phải khiếp sợ hay hối tiếc ở nơi trần thế này không?".

Cuộc sống của chúng ta rất ngắn ngủi và chúng ta cần phải hiểu rằng không ai có thể sống mãi trên cõi đời này. Vậy nên bạn hãy sống một cách có trách nhiệm nhất, như là một món nợ cần phải hoàn trả. Đừng nên chỉ truy cầu những lợi ích vật chất, đừng đòi hỏi ai đó phải làm gì cho bạn, vì tựu chung lại, chúng ta có mặt ở đây đều là để trả nợ.

Tham khảo Moralstories
Xuân Dung

Xem thêm:

  • Thiên đường của những người hạnh phúc quên cả cái chết, 81 tuổi ở đây được coi còn quá trẻ
  • Thiên cổ có một vị hoàng đế chết vì nắng nóng, giải mã bí ẩn lớn về cái chết của Tần Thủy Hoàng
  • Giang hồ 'bẻ kiếm' đi tìm đạo, thành người tu luyện giữa đời thường

Comments

Popular posts from this blog

Người không tin Phật hỏi: ‘Đức Phật có oán hận, nổi giận không?’, vị tỳ kheo trả lời quá thuyết phục

Với những ai vẫn còn kiên cố cho rằng 'không thấy thì không thể tin', có lẽ sẽ phải đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi lắng nghe cuộc đàm thoại dưới đây giữa một vị tỳ kheo và một người không tin Phật. Tỳ kheo Nāgasena sống vào khoảng những năm 150 TCN. Câu chuyện nổi tiếng về cuộc đàm thoại giữa ông và nhà vua Ấn-Hy Lạp Di Lan Đà Vương còn lưu truyền đến ngày nay, cho thấy trí huệ của một bậc tu hành. "Ông sinh chẳng cùng thời với Phật Đà, cũng chưa từng gặp Phật Thích Ca Mâu Ni, thì sao ông biết rằng có Phật Đà?" Một lần nọ Di Lan Đà Vương cố ý muốn làm khó vị tỳ kheo bèn quở trách mà rằng: "Ông sinh chẳng cùng thời với Phật Đà, cũng chưa từng gặp Phật Thích Ca Mâu Ni, thì sao ông biết rằng có Phật Đà?". Vị tỳ kheo thông minh bèn hỏi lại: "Thưa đại vương, vương vị của ngài là ai truyền lại?". "Cha ta truyền lại cho ta!". "Vương vị của cha ngài do ai truyền lại?". "Ông nội ta". "Vương vị của c...

‘Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao’, câu nói thâm trầm sâu sắc, ít người thấu hiểu

Đại đa số độc giả chúng ta đều nghĩ "Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao" cũng giống như câu "Coi cái chết nhẹ tựa lông hồng", và đều có nghĩa là "Coi nhẹ, coi thường cái chết". Tuy nhiên ý nghĩa đích thực của nó không phải vậy. Rất nhiều người đã quen thuộc với câu thơ trong "Chinh phụ ngâm": "Chí làm trai dặm nghìn da ngựa Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao Giã nhà đeo bức chiến bào Thét roi cầu Vị ào ào gió thu". Đây là bản dịch của nữ sỹ Đoàn Thị Điểm, còn trong bản gốc chữ Hán của Đặng Trần Côn thì 4 câu thơ trên nguyên văn như sau: "Trượng phu thiên lý chí mã cách Thái Sơn nhất trịch khinh hồng mao Tiện từ khuê khổn tùng chinh chiến Tây phong minh tiên xuất Vị kiều". Dịch nghĩa: "Chí bậc trượng phu rong ruổi ngoài ngàn dặm, sẵn sàng da ngựa bọc thây Thái Sơn ném xuống nhẹ như lông hồng Bèn từ biệt chốn khuê phòng (vợ) tòng quân chinh chiến Tiếng roi ngựa vang lên trong gió tây (gió thu), tráng s...

Tứ đại cổ điển hí kịch (P.2): Mẫu Đơn Đình, thiên tình sử lãng mạn thiên thu

Trong bốn vở kịch cổ điển của làng kinh kịch Trung Hoa, có hai vở nói về tình yêu và hôn nhân trong thời xưa. Nếu như đánh giá Tây Sương Kí là một vở kịch có giá trị về chủ đề này thì người ta dường như chỉ dùng nó là đòn bẩy để tô vẽ lên một vở kịch được coi là lu mờ đi cả Tây Sương Kí, đó chính là vở Mẫu Đơn Đình. Mẫu Đơn Đình hay còn gọi là Hoàn hồn ký hay Đỗ Lệ Nương mộ sắc hoàn hồn ký là một trong những vở kịch nổi tiếng trong lịch sử sân khấu Trung Quốc, do nhà soạn kịch nổi tiếng thời kỳ nhà Minh là Thang Hiển Tổ viết năm 1598 mà đến nay vẫn được người Trung Hoa nghiên cứu dựng lại và diễn xướng. Tại sao Mẫu Đơn Đình lại làm lu mờ đi Tây Sương Kí, phải chăng tính li kì và cảnh giới cũng như thông điệp của Mẫu Đơn Đình mang theo là giá trị to lớn choáng ngợp đi Tây Sương hí kịch? Mẫu Đơn Đình cũng là một thiên tình sử lãng mạn thiên thu Đỗ Lệ Nương là con gái độc nhất của quan thái thú Nam An Đỗ Bảo. Nàng vừa xinh đẹp, dịu hiền, vừa thông minh, nhanh ý. Ngay từ nhỏ được đọ...