Tháng năm đằng đẵng
Tuế nguyệt phong vân
Thân ngoài cõi chưa nên nghiệp cả
Đạo ở trong chưa đến được tâm
Tay cầm lấy đàn chưa thuộc gảy
Nghìn dặm phù vân
Lòng đầy mệt mỏi
Mây Sở mưa Tần
Sắc trời dời đổi
Ba mươi tuổi công danh như bụi đất
Tám nghìn dặm đường mây hoà nguyệt (1)
Muôn nỗi oán ân
Tu chưa đoạn dứt
Về đâu?
Ngàn nỗi vui không xua được lúc sầu
Thời gian trôi như nước qua cầu
Không sao níu được, một bóng câu
Nghìn thu xác nằm trong bụng cá
Vạn dặm đường đạp tan sỏi đá
Rớm máu chân!
Đường vô tận
Hôm nào xuân?
Đông chưa tận!
Mạt chí anh hùng vận, chợt ngộ chốn Hư Vân (2)
Thiên địa cũ
Sắp trùng tân?
Chỉ tiếc người tu tâm vẫn dở
Ưu phiền trốn trong lòng vẫn ở
Thị phi được mất sầu không?
Khoe khoang rồi lại âm thầm cho hay
Bế tâm đoạn dứt lòng này
Vô tâm mang lấy trời mây vô thường.
Vạn Lý Khách
(1) Mượn ý hai câu bài Mãn Giang Hồng của Nhạc Phi nguyên soái
(2) Hư Vân: Một thiền sư đắc đạo Phật giáo thời cận đại.
Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn mà chuyên mục Nghệ Thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.
Có thể bạn quan tâm:
-
Sáng ơi, tiếng hót sao lành? Ta cất đấy, giữa trời xanh mây vàng…
-
Sáng nào cũng bình yên, chỉ là do tâm động, hãy nhìn sông không sóng, đang miệt mài trôi nghiêng…
-
Vô thường: Dù đã yêu hay hận thù quá độ, đều sẽ nằm yên, nghe gió thổi rì rào…
-
Ai còn ai mất sau một kiếp? Mấy ai thấu suốt cõi vô thường!
Comments
Post a Comment